RSS

Chương 46 : Phong lưu tình chủng??

30 Th5

Edit : Vinci


Chuyện này là thật? ! Thiên Hạo đưa tay tiếp nhận quốc thư, trong lòng thập phần vui sướng: “Không dối gạt tiên sinh, ngự muội Vân La công chúa đã giá cho Đại Ngụy tiên vương …”

“Đại vương, chuyện này Đại vương nhà ta đã biết. Tuy nhiên, Đại Ngụy tiên vương lâu năm bệnh suy, công chúa thanh xuân mạo mỹ, xứng đôi như thế nào được? Đại vương nhà ta muốn cứu giai nhân khỏi nước sôi lửa bỏng nên giận dữ khởi binh. Đại vương, ngài coi như bị Đại Ngụy bức bách, cũng không nên dễ dàng đồng ý ép hôn như vậy, thiếu chút nữa lỡ đại sự chung thân của công chúa!” Tra Tỷ Thủy một phen diễn thuyết, tình ý chân thành, còn lắc đầu liên tục thở dài không thôi.

Ko nghĩ tới Vân La – tiện nhân kia cư nhiên có thể lợi dụng như vậy, xem ra trẫm định lợi dụng nàng nhưng lại không đủ lớn mật, Thiên Hạo cố ý thở dài: “Tiên sinh có điều không biết a, trẫm ban đầu cũng là bị buộc bất đắc dĩ ép hôn. Chỉ là không nghĩ tới Đại Ngụy Đại vương không chờ động phòng liền băng hà, trẫm vốn yêu mến ngự muội đã sớm hối hận không thôi… Vốn định phái người đi đón nàng trở về, ai ngờ quyền thần Hoa Dương kia nói gì cũng không tha người….”

Tra tỷ thủy đồng tình thi lễ nói: “Đại vương không cần đau thương, Đại vương của ta đã đón công chúa từ Đại Ngụy, hiện tại đang ở đại doanh.”

“Sao? Ngự muội đang ở đại doanh của quý quốc? Thật đúng là tốt quá, bất quá không dối gạt tiên sinh, trẫm có điều băn khoăn!” Thiên Hạo thở dài một tiếng, mặt mày lo lắng: “Tiên sinh, ngự muội nghiêng nước nghiêng thành nhưng dù sao cũng từng gả cho Đại Ngụy tiên vương… Trẫm lo lắng chính là, Đại Sở vương thật sự đối với nàng có thâm tình ?”

“Ha ha ha, Đại vương nhà ta là thiên hạ anh hùng, nhất ngôn cửu đỉnh, đã thực tâm yêu thích công chúa, dĩ nhiên sẽ đối đãi với nàng thâm tình như núi” Tra tỷ thủy cười to 3 tiếng trấn an nói: “Công chúa cùng Đại vương ta, tức là Đại Sở vương hậu, hơn nữa, vì tỏ vẻ ngưỡng mộ đối với công chúa, Đại sở cùng Đại Hạ kết minh để chứng tỏ thành ý “

Tra Tỷ Thủy ánh mắt ra hiệu cho tùy tùng rồi nói tiếp: “Đại vương đặc phái tiểu thần đưa lên kỳ trân dị bảo, cùng với trả lại nguyên trạng Đại Hạ quốc thổ.” Danh mục quà tặng được dâng lên chính là Nhược Liễu thành, cùng với rất nhiều quà tặng quý giá trong thiên hạ.

Nhìn trong điện châu báu trưng bày rực rỡ phát quang, Thiên Hạo ánh mắt tham lam vỗ vỗ trong tay địa lý đồ của Nhược Liễu thành đắc ý “Ha ha” cười to, liên tục khen: “Đại Sở Đại vương thật sự là hào sảng! Ngự muội giá cho Đại vương, trẫm cũng không còn lo lắng.”

Nhược Liễu thành tuy chỉ là một chỗ hẻo lánh, người ở không nhiều lắm, biên thành trấn nhỏ, nhưng cũng đủ biết Sở Vân Phi có tâm tư. Huống chi, châu báu trong điện tuyệt đối đều là vật hiếm giá trị liên thành. Không nghĩ tới bản thân hắn vì tới Giang Châu mà tốn ko ít tiền tài, nhưng hiện tại Sở Vân Phi đối đãi lại thật sự là thu hoạch ngoài ý liệu, Thiên Hạo trong lòng thật thống khoái!

“Nếu như Đại vương đồng ý hôn sự, hy vọng có thể xuống ngự bút đồng ý với Đại vương nhà ta hai ngày sau gặp tại Bá khâu?Đại vương của ta muốn cùng người thương thảo hôn sự của công chúa, cùng ký kết Hạ-Sở minh ước, ko nên nảy sinh chiến tranh, cho nên đề nghị 2 bên mang một ngàn binh mã gọn nhẹ không áo giáp, Đại vương nghĩ như thế nào?”

Xem ra Sở Vân Phi cũng thành ý -, Thiên Hạo cười gật đầu đáp: “Được, tiên sinh về bẩm lại với quý Đại vương, hai ngày sau, trẫm nhất định đến!”

Thiên Hạo vì chuyện này triệu tập quyền thần thông báo, tất cả mọi người cho rằng đây chính là việc tốt ngoài ý muốn nên đều rất hoan hỉ, duy chỉ có tham chính tri huyện Bạc Thanh Quang cùng Binh bộ thượng thư Tịch Trọng cố gắng phản đối khiến Thiên Hạo có điểm bất mãn.

“Đại vương, Đại Sở muốn hùng bá thiên hạ ai nấy đều biết, ta vốn cùng Đại Ngụy gắn bó như môi với răng; lần này cùng Đại Sở kết minh, nhất định sẽ trở mặt với Đại Ngụy, đến lúc đó Đại Ngụy suy vong, Đại Hạ ta cũng sẽ gặp nguy cơ. Chuyện kết minh này mong Đại vương nghĩ lại!” Bạc Thanh Quang cúi người nói.

“Thần tán thành.” Tịch Trọng tiến lên một bước tiếp lời: “Đại vương, nếu Đại Sở thực ý kết minh, vì sao không trả lại cho ta Kinh Sở thành dồi dào đông dân mà chỉ trả lại Nhược Liễu xa xôi vắng vẻ? Mong Đại vương suy xét.”

Thượng đại phu Công Dã Minh Dương lại nói: “Thần cho là có thể được.” “Đại Sở trước đây mơ ước có được đất của Đại Hạ, Đại Ngụy, thần cho là chuyện thường tình. Nếu có cơ hội mở rộng bờ cõi, Đại hạ ta cũng sẽ không buông tha. Nhưng hiện tại bởi vì công chúa mà kết giao, từ nay về sau nhất định có thể giúp đỡ lẫn nhau. Cứ cho là diệt Đại Ngụy, Đại hạ ta cũng có thể tranh thủ được đất đai dân chúng, tại sao lại không làm? Huống hồ, gần đây Đại Ngụy bởi vì tuyển lập đại vương mới, lòng người thay đổi, đây đúng là thời cơ tốt. Coi như chúng ta cố tình muốn cùng giao hảo, nhưng bọn họ quốc nội không yên, đối ngoại tất nhiên cùng ko thể. Khó có cơ hội thế này, mong Đại vương sớm quyết đoán!” Công Dã Minh Dương bày mưu đặt kế, lời nói thật là đúng lý hợp tình.

“Tốt lắm, trẫm đã đáp ứng hai ngày sau tại Bá Khâu ước hẹn, đến lúc đó các khanh dụng tâm quan sát, hành sự tùy theo hoàn cảnh.”

” Ngoài ra, Phiền Đại tướng quân, ngươi chọn lựa một ngàn võ sĩ, bên ngoài mặc thường phục, bên trong mặc áo giáp, giấu dao bên mình hộ vệ trẫm. Mặt khác, lệnh biên cảnh các nơi gia tăng phòng vệ, Đại tướng quân thân lĩnh đại quân quanh Bá khâu ba mươi dặm hộ giá!”

Đối với Phiền Vu Kỳ, Thiên Hạo đặc biệt dặn: “Không phải trẫm nhát gan sợ phiền phức, là Sở Vân Phi quá mức gian trá giảo hoạt, Đại Sở thiết kỵ dũng mãnh vô cùng, tướng quân cẩn thận.”

Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s