RSS

Chương 65 : Sinh hạ cục cưng.

15 Th6

Quyển 2 : Kim ốc tàng kiều.

Chương 65 : Sinh hạ cục cưng.

Edit : Vinci


Tống lão đầu ánh mắt sáng quắc nhìn Tát Vân La nhưng không đáp lời.

Tát Vân La lại ngẩng đầu nhìn hắn, nếu nói là tướng đế vương thì thực không có khả năng, bất quá cảm giác là phụ thần thì có thể…Nhưng mà nàng bây giờ chuẩn bị ở dưới mái hiên nhà lão kiếm ăn, cũng nên lấy lòng lão chút đỉnh. Nghĩ tới đây, nàng không khỏi nhếch miệng cười một tiếng: “Có thể, ta cho rằng ngài có thể. Nghĩ ngày xưa Khương thái công nửa đời hàn vi nhưng hắn kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, cuối cùng đã gặp minh chủ, tu đức chấn võ, nhất khuông thiên hạ. Lão nhân gia tinh thần quắc thước, khẳng định so sánh Khương thái công tám mươi tuổi tài xuất sơn..”

Tống lão đầu vừa nghe “Ha ha “cười lớn, phất phất tay đối với hai đồ đệ còn quỳ dưới đất: “Đứng lên đi, nha đầu nói những lời này lão phu trong lòng thật sảng khoái. Còn không mau đi pha trà.”.

Trà bưng lên, Tát Vân La gật đầu cảm tạ nhấp một ngụm. Trà này có chút đăng đắng, dư vị ngọt lành thực sự không tệ!

Tống lão đầu tỉ mỉ nhìn nàng cười cười hỏi: “Nha đầu nói lão phu có thể thành anh hùng, còn ngươi thế nào?”

“Ta?” Không nghĩ tới lão đầu chuyển đề tài tới mình, Tát Vân La suy nghĩ một chút rồi lắc đầu cười: “Ta không biết. Có lẽ mỗi người một quan điểm sống, một mơ ước riêng. Có người phí thời gian, có người hăng hái, có người tầm thường vô vi, có người quát tháo thiên hạ. Nhân sinh là một vở kịch, nhất định cùng nhau diễn trò, đôi khi không phải bản thân nguyện ý”

Hình như không nghĩ tới Tát Vân La lời nói có phần cảm khái như vậy, Tống lão đầu nhìn nàng không nói gì một hồi lâu, đột nhiên đưa tay qua nói: “Để lão phu bắt mạch cho ngươi, dọc đường đi mệt nhọc, thân thể đã đỡ chưa?”

Tống lão đầu nghiêm túc bắt mạch cho nàng một hồi, rồi gật đầu nói: “Thai nhi bình thường, ngươi nên cố gắng chuẩn bị, sinh thai nhi lần này sẽ rất khổ cực.” Lão đầu ngẩng đầu nhìn sắc mặt của nàng rồi nói tiếp: “Nha đầu ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi, có yêu cầu cứ nói cho Hồng Ngọc cùng Hoa nhỏ, Tiểu Diệp tử. Mặt khác, nếu cảm giác ăn không ở không buồn chán, có thể tới chỗ lão phu làm việc.”

Vốn muốn trông cậy vào lão đầu có thể nói cho nàng biết bọn họ dùng trăm phương ngàn kế cứu nàng mục đích là gì, hắn cư nhiên không hề đề cập đến, Tát Vân La nhìn hắn ngập ngừng suy nghĩ. Lão đầu tựa hồ hiểu ý nàng, chỉ nói đơn giản: “Nhân thế ái hận vốn không vô duyên vô cớ, nha đầu không nên hỏi nhiều, cái gì cần biết, đến lúc lão phu tự nhiên nói. Đi thôi, đi về nghỉ ngơi đi.”

Lão đầu đã mở miệng đuổi khéo, Tát Vân La đành phải cáo từ. Nàng mang một bụng nghi hoặc mà đến, cuối cùng lại mang một bụng không giải thích được mà về. Tuy Tống lão đầu không giải thích chút gì, nhưng tối thiểu thoạt nhìn không có ác ý, huống chi nàng hiện tại đã mang bầu hai tháng, cần yên ổn một thời gian, bọn họ nguyện ý thu lưu nàng lại, vậy còn ngại gì nữa.

Nhìn theo bóng lưng Tát Vân La, lão đầu như có điều suy nghĩ, thở phào nhẹ nhỏm, tiểu nữ tử thật không đơn giản, ngược lại nàng rất có kiến giải. Hai mươi năm chờ mong rốt cục có hồi báo, có lẽ, đây chính là thiên ý!

Hôm sau, Tát Vân La cùng Hoa nhỏ, Tiểu Diệp Tử cùng ăn cơm nước, sau đó tới chỗ Tống lão đầu. Lão nói sợ nàng ăn không ở không buồn bực, sẽ tìm việc làm cho nàng, chỉ là không biết với một phụ nữ có thai, lão đầu sẽ sắp xếp thế nào?

Lão đầu nhìn thấy Tát Vân La tới, chỉ đưa cho nàng một trang giấy “Những thứ này đều là thảo dược, hãy dựa trên ngoại hình mà vẽ ra, ghi rõ đặc thù và cách sử dụng.” Nói rồi lão chỉ căn nhà tranh phía đông nói: ” Mọi thứ đều ở nơi đó, hãy đến tìm.”

Tát Vân La gật đầu, dựa theo chỉ dẫn nghiêm túc đi làm. Bữa trưa nàng nghỉ ngơi, xế chiều lại đi làm tiếp. Tối đêm, lúc Tát Vân La sắp rời khỏi, lão đầu lại ném cho nàng một quyển sách nói: “Về đọc, cố gắng nhớ hết.” Là sách nói về huyệt vị, Tát Vân La đáp ứng cáo từ.

Nàng vừa rời khỏi, từ gian nhà tranh đi ra là một lão nhân y phục xanh, nhìn theo bóng lưng nàng, hắn quay ra nói với lão đầu: “Là nàng?”

Lão đầu gật đầu nói: “Là nàng, lão đệ xem thế nào?”

“Bình tĩnh thông minh, đích xác không tầm thường, là khả tạo chi tài, lão Thiên không phụ lòng người. Xem ra, có thể thông tri chư vị huynh đệ, cần chuẩn bị tốt . Nàng… Mang bầu ?”

“Hơn hai tháng.” Lão đầu bình thản trả lời.

“Tốt, người thừa kế cũng có sẵn, lão Thiên có mắt, không phụ bọn ta hai mươi năm dài chờ đợi! Thỉnh lão ca lo lắng, chiếu cố bọn họ thật tốt, huynh đệ cáo từ trước, tin tức tốt như vậy phải nhanh chóng báo cho đại gia.” Lão nhân áo xanh chắp tay hành lễ rồi xoay người rời đi.

Về đến nơi, theo lời Tát Vân La dặn từ sáng, Tiểu Diệp Tử đã chuẩn bị rau xanh cùng gà rừng làm sạch sẽ, nàng cười đi vào bếp, rất nhanh sau đã bưng lên gà rừng hầm cùng mấy món ăn. Hoa nhỏ và Tiểu Diệp tử hơi hơi kinh ngạc, không ngờ tay nghề nàng thật sự rất tốt.

Đang ăn, chợt nghe ngoài cửa có tiếng cười: “Nghe nói tỷ tỷ khoe tài nấu nướng? Tiểu Diệp tử, có giữ phần cho ta không?” Người đi tới chính là Hồng Ngọc.

Tát Vân La cười cười mời nàng cùng gia nhập. Chỉ thấy Hồng ngọc nhanh tay nhanh mồm vừa ăn vừa khen ngợi không dứt. Tát Vân La nhìn bộ dáng đó, không khỏi bật cười nói: “Muội muội thích, hôm nào tỷ tỷ lại làm cho ngươi ăn.”

“Ừ, rất tốt…”Hồng ngọc bất chấp nói chuyện, vẫn cứ ăn uống nhiệt tình, bộ dạng như quỷ chết đói, khiến ai nấy cùng cười, bữa ăn thật vui vẻ.

Ngày tiếp theo, Tát Vân La đi chỗ lão đầu chuyên tâm nghiên cứu y thuật, giữa trưa định cáo từ về nhà, Tống lão đầu liếc nhìn nàng do dự nói: “Trưa ngươi cứ ở đây ăn?”

Lưu nàng lại ăn cơm? Tát Vân La nghi hoặc nhìn hắn, tựa hồ thoáng thấy mặt lão đầu hơi hơi đỏ, hình như lão … xấu hổ? Đang nghĩ, chỉ thấy Hồng ngọc bĩu môi nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, hắn là nghe nói tay nghề của tỷ tỷ rất tốt!”

Thật là… còn bắt phụ nữ có thai xuống bếp, Tát Vân La chỉ cười nghĩ tới chuẩn bị nấu nướng. Vào bếp, thấy duy nhất tên hòa thượng Hoành Viễn đang ngồi nhặt rau không hề lên tiếng dù Tát Vân La chủ động chào hỏi, Hồng ngọc liền cười hì hì nói: “Lục sư huynh, tỷ tỷ chính là đầu bếp sư phụ lão nhân gia mời tới! Như thế nào, không phục hả?!”

Hoành viễn vẫn chỉ cau mày không nói.

Mặc kệ Hồng ngọc lầu bầu, Hoành viễn nghiêm túc đứng một bên giúp Tát Vân La chuẩn bị cơm trưa. Tống lão đầu ăn cơm cũng liên tục khen ngợi, ánh mắt nhìn Tát Vân la cũng trở nên hòa hảo.

Thời gian cứ như vậy bình tĩnh trôi đi, thấm thoắt đã là sáu tháng.

Tát Vân La đã nhớ được ngày càng nhiều thảo dược, sách y học cũng đã đọc làu làu, mà bụng thì càng ngày càng lớn, thậm chí lớn hơn phụ nữ có thai bình thường, cũng cảm giác thật khổ cực mệt mỏi. Mái tóc trụi lủi đã sớm mọc, mặc dù chưa dài, nhưng được Tiểu Diệp tử búi lên một cách đơn giản. Ngồi ở đại sảnh ấm áp vỗ về hài nhi trong bụng, Tát Vân La ngẫu nhiên cảm giác như một giấc mộng, nàng thì đang ở đây, còn Lệ phi ở Đại Hạ thâm cung thì thế nào? Rồi đại băng sơn, nàng nhớ ra cặp mắt lãnh thấu xương của hắn, nàng đã chạy thoát, lúc ấy lại sắp tới đám cưới, không biết hắn sẽ hận nàng thế nào?? Hắn nhất định sẽ không ngậm bồ hòn làm ngọt, là một chiến thần như hắn vốn dĩ vô cùng kiêu hãnh. Có lẽ, hắn sẽ lợi dụng Vân La công chúa giả để thay mận đổi đào, căn cứ lợi hại trước mắt mà phán đoán, đại băng sơn nhất định sẽ che dấu sự thật đối với cầm thú Thiên Hạo. Nếu thế, đối với bên ngoài, hiện tại đại Hạ công chúa chính là Đại Sở vương hậu, như vậy cầm thú nên sẽ không đối tệ với Lệ phi.

Hoàn hảo, nàng hiện tại ẩn thân tại đây đợi sinh hạ cục cưng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ dừng, dựa vào hoàn cảnh rồi tính tiếp!

Có một ngày, Tát Vân La cùng Hoa nhỏ đi ra ngoài tản bộ, bỗng gặp dưới gốc cây một con sóc nhỏ cơ hồ bị đông cứng vì lạnh, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân lông đỏ. Tát Vân La đem về cứu, còn lấy nhánh cây đan thành một chiếc sọt, lót đệm ở trong cho nó ở. Tống lão đầu rất có tâm, hắn được người ta tặng cho hai con dê, lấy lý do Tát Vân la có thai nên một mực sai hai tên đồ đệ có trách nhiệm nuôi nấng, vắt sữa. Đi theo cùng nhau hưởng phúc, tự nhiên tiểu sóc cũng ngày ngày được uống sữa. Sau một thời gian rất ngắn, tiểu tử kia bắt đầu lông rậm, bộ lông đỏ cư nhiên chuyển màu tuyết trắng. Một tháng sau, sóc con mở được đôi mắt đen lúng liếng, lại qua nửa tháng, liền trở nên cứng cáp nhanh nhẹn. Nhìn sóc con từ từ lớn lên, Tát Vân La không khỏi tràn đầy vui vẻ, lại nghĩ tới bộ lông trắng cùng bộ dáng bị đông lạnh lúc nàng bắt gặp, vì vậy gọi tiểu sóc là tiểu băng điểm. Tiểu Băng điểm dường như rất biết điều, luôn ở cạnh chơi đùa cùng nàng lúc rảnh rỗi, cuộc sống thật vui vẻ.

Cứ như vậy qua đi, trong sự trông mong giúp đỡ của mọi người xung quanh, Đại Sở kỷ niên hai mươi tám, vào ngày mùng một, tại Thập cửu thôn nằm khuất trong núi, Tát Vân La sinh ra một đôi long phượng hài tử..Sau một ngày một đêm đau đớn, sắc mặt tái nhợt, Tát Vân La nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn, lệ khước tràn mi.

Tròn một tháng, mọi người vui vẻ hỏi tên cục cưng, Tát Vân La hốt nhiên nghĩ tới câu đại băng sơn từng nói nàng ăn trộm quốc bảo của hắn, buộc miệng thốt ra: “Quốc Bảo…”

” còn bé kia?” Tống lão đầu cười hỏi.

“Ách…” Tát Vân La suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Gia Bảo, bé kia gọi là Gia Bảo!”

Vì vậy, đôi bảo bối có tên rất vang dội. Tỷ tỷ gọi Quốc Bảo, đệ đệ tự nhiên là Gia Bảo.

Trong lúc náo nhiệt, một thanh âm từ ngoài cửa vang lên: “Hai tiểu tử kia dĩ nhiên thừa dịp ta không có ở đây liền dám chạy đến?..”

Thanh âm thật quen thuộc, Tát Vân La quay đầu nhìn lại, thoáng chốc trở nên kinh dị, không khỏi sửng sốt, dĩ nhiên là Tiên Vu Thanh Vân thần y!

“Như thế nào, không nhận ra tại hạ? Thật sự là khiến tại hạ thương tâm mà, tại hạ chính là có tình yêu đối với con người…” Tiên Vu Thanh Vân trước vẻ mặt ngây ngốc của Tát Vân la không khỏi cười rộ lên.

“Ngươi, sao lại ở chỗ này?”Tát Vân La vẫn còn ngơ ngác hỏi.

Tiên Vu Thanh Vân cười cười, không trả lời câu hỏi của nàng, xoay người về phía Tống lão đầu thi lễ nói: “Sư phụ, đồ nhi đã trở về. Lão nhân gia có mạnh khỏe không?”

“Mạnh khỏe, có ngươi giúp lão phu có được bảo bối, lão phu rất tốt! Ha ha ha.”Tống lão đầu cười ha hả.

A? Tống lão đầu chính là sư phụ của Tiên Vu Thanh Vân – lão thần y nổi tiếng thiên hạ? Không phải nàng trong khoảng thời gian này là đi theo thần y học hay sao?? Thật là chuyện tốt như vậy!! Tát Vân La nghi hoặc, nhìn lão đầu trong lòng ôm Gia Bảo cùng Tiên Vu Thanh Vân trong tay ôm Quốc Bảo, khuôn mặt tràn đầy nụ cười, hốt nhiên cảm giác muốn rơi lệ…Ở trong núi hơn nửa năm, hai bảo bối cũng đã ra đời trắng trẻo mập mạp, vốn tưởng chỉ là cô hồn, không ngờ nàng cùng cục cưng lại có thể có cuộc sống vui vẻ thoải mái như vậy.. Để cảm tạ mọi người, Tát Vân La trở về nhà chuẩn bị không ít gà rừng, cùng đồ nhắm, bữa tối mọi người vừa nói vừa cười vừa uống rượu, không khí vô cùng náo nhiệt.

Sáng ngày thứ hai, Tiên Vu Thanh Vân tiêu sái đi vào, nhìn hai huynh muội, hắn có chút không giải thích được nói: “Ta thấy hai tỷ đệ có phần kỳ quái?”

Kỳ quái? Tát Vân La vội vàng nhìn hai cục cưng xinh đẹp…

“Ngươi nhìn, ” Tiên Vu Thanh Vân chỉ chỉ lão nhị Gia Bảo: “Tiểu gia hỏa này, rõ ràng là một hài tử cực kỳ nghiêm túc, ngày hôm qua ta chú ý hắn đến nửa ngày mà không thấy hắn cười. Còn..” Tiên Vu Thanh Vân lại chỉ chỉ Quốc Bảo: “cô bé trái lại cả ngày cười hì hì, rõ ràng là sinh đôi vậy mà trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, không hề giống nhau, thật thú vị!”

Tát Vân La nhìn một chút hai bảo bối, không thể không thừa nhận Tiên Vu Thanh Vân quan sát không tệ. Đích xác, Quốc Bảo rất thích cười, đôi mắt giống đại băng sơn, xanh lam tinh khiết như biển xanh trời rộng, lông mi dài và cong, thập phần khả ái. Mà lão nhị Gia Bảo lại hoàn toàn trái ngược, ánh mắt cùng vẻ mặt rất giống Tát Vân La, nhưng tính cách cực kỳ lãnh đạm, hắn còn có hai má lúm đồng tiền rất sâu nhưng chưa bao giờ cười.

Đợi hai tiểu tử ăn no ngủ kỹ, Hoa nhỏ cùng các nàng đều đi làm việc, Tát Vân La cùng Tiên Vu Thanh Vân ngồi uống trà bàn chuyện. Gió thoảng mang đến mùi thơm nhàn nhạt, ánh mắt của Tiên Vu Thanh Vân tựa hồ khóa lại trên người nàng, mang theo vài phần thư sướng, vài phần mập mờ. Tát Vân La trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút khác thường. Hắn trên mặt ba phần miệng cười, ba phần ôn nhu, ba phần sủng nịch, làm cho người ta có chút không dám nhìn thẳng. Trên có tuyết đọng – cảnh núi tự sẽ có vẻ thanh tú khác, núi trắng thấp thoáng tùng bách xanh biếc, cảnh đẹp cũng trở nên mê hồn. Tát Vân la sau khi sinh hạ cục cưng càng thêm nõn nà mềm mại, thực khiến người khác động tâm. Một hồi lâu Tiên Vu Thanh Vân nói: “Công chúa ở chỗ này dường như rất tự do tự tại. Chẳng lẽ ở sơn thôn sống tốt hơn ở Tiêu phòng điện?”

“Thần y không phải cũng tới đây sao? Ta thì tại sao không thể thích nơi này?” Tát Vân la cười cười nói.

“Ta rời đi Đại Sở vương cung đã mấy tháng…” Tiên Vu Thanh Vân ngẩng đầu nhìn Tát Vân La cố ý nói: “Từ sau đại hôn, Đại Sở Đại vương đối với vương hậu chính là Tiêu phòng độc sủng, quan hệ với đại hạ cũng vô cùng hòa thuận, miền nam đại hạ gặp lũ lụt, Đại Sở cũng mở kho lương. Công chúa ngụ cư ở sơn thôn, không cảm thấy tiếc nuối?” Tiên Vu Thanh Vân cười đầy hàm ý.

Tát Vân La liếc mắt thản nhiên nói: “Ta cảm thấy có điều ái mộ, còn có tiếc nuối gì? Người ở đây đều rất chất phác, không có lục đục với nhau, cũng không lừa gạt nhau, không có sự phiền lòng, thực sự rất tốt! Ta còn muốn đa tạ ngươi đã đưa ta tới nơi này!”

“Cám ơn ta, có lẽ hiện tại nói chuyện đó còn hơi sớm.” Tiên Vu Thanh Vân lắc đầu, đột nhiên mở to hai mắt nói: “Sao? Công chúa vừa mới nói là có điều ái, không phải công chúa đối tại hạ… ?”


Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s