RSS

Chương 85

15 Jun

CHƯƠNG 85

Edit : Vinci
NGUỒN:
http://nga988.wordpress.com/


Nhìn giai nhân khuôn mặt thoáng nụ cười, Sở Vân Phi hơi hơi nheo ánh mắt lẳng lặng nhìn nàng, bỗng nhiên hiểu được rằng tiểu yêu nữ sở dĩ có thể nhanh chóng diệt Đại Hạ, phát triển Đại Đường, trừ tài văn thao vũ lược, chính là nàng có một mị lực thu phục lòng người. Một quân chủ tài đức, yêu dân như con, biết trọng dụng người tài, làm gì có ai không nguyện ý tận tâm phụ tá? Thế gian phồn hoa giống như hư không, chỉ cần ở bên nàng cùng nhau sánh đôi, có lẽ Sở Vân Phi hắn sẽ không còn cần gì nữa. Mà hiện tại, muốn giữ được nàng bên người chỉ có nhất thống thiên hạ, công khai cầm giữ nàng..
Vẻn vẹn một ngày, thời gian, Đại Sở tướng sĩ đã đối với Đại Đường nữ đế thái độ hoàn toàn thay đổi, vui lòng phục tùng, âm thầm khâm phục..Vì thế, một cách tự nhiên, mấy ngày tiếp theo tập luyện, binh lính tướng lãnh đều sĩ khi tràn đầy, quyết tâm tập huấn, tha thiết mong chờ ngày công thành Giang Châu.
Tát Vân La đối với việc công thành trái lại không hề sốt ruột, thái độ hết sức bình tĩnh, vẫn giữ tư thế hiên ngang cùng thong dong khiến mọi người lại càng cho là huấn luyện chưa đủ, càng cố gắng hơn nữa, cho nên khi nàng phát lệnh: toàn doanh nghỉ một ngày…doanh trại tướng sĩ trợn mắt hốc mồm rất đỗi ngạc nhiên, nhưng trải qua huấn luyện mệt mỏi mà có một ngày nghỉ ngơi, trong lòng ai cũng thật cao hứng.


Bản thân Tát Vân La vì liên tiếp lo lắng ưu tư mấy ngày cũng nhân cơ hội thả lỏng, ngủ một giấc no nê sảng khoái tới tận buổi trưa.
Bị tiếng rầm rì ngoài lều đánh thức, tựa hồ như tiếng người bên cạnh đại băng sơn, Tát Vân La đành tạm biệt mộng đẹp, cất giọng hỏi Hồng Ngọc: “Mới vừa rồi là ai? Có chuyện trọng yếu hay sao?”
“Là tổng quản bên cạnh Sở vương phụng ý chỉ mang tới cho bệ hạ một số thức ăn mà ngài thích, còn có Dự Vương gia tới, cũng mang theo lễ vật tặng bệ hạ!”
A? Tây Môn yêu nghiệt có thể rảnh rỗi vậy sao?? Nghĩ tới, Tát Vân La liền cười hỏi: “Không biết Dự Vương gia đang ở đâu?”
Hồng ngọc chưa kịp trả lời, ngoài cửa chợt truyền đến một thanh âm vui vẻ: “Thấy bệ hạ ngủ ngon quá, bổn vương cũng chờ được một canh giờ rồi, thỉnh bệ hạ rời bước đi ra ngoài, Bổn vương có lễ vật này, cam đoan bệ hạ nhất định thích!”
Thấy Tát Vân La ra hiệu, Hồng Ngọc đáp lời: “Thỉnh Vương gia chờ một chút, nô tỳ hầu hạ bệ hạ rửa mặt!”
Ngoài lều truyền đến tiếng quạt nhẹ nhàng : “Ta đã chờ lâu như vậy, chờ thêm một chút cũng không sao”.
Tây Môn Thiên Thu hôm nay mặc một thân hồng y, tay cầm ngọc phiến, đôi mắt đẹp lấp lánh, miệng nở nụ cười nhàn nhã, đúng là tuấn mỹ thiên hạ vô song, nụ cười kia nếu so với mặt trời đang tỏa sáng có lẽ còn hơn đến mấy phần. Tát Vân La lắc đầu bỏ qua ánh mắt nóng bỏng của hắn, miệng cười nhẹ: “Vương gia lâu rồi không thấy.”
Tây Môn Thiên Thu nhìn giai nhân cải nam trang, tay khẽ lay động ngọc phiến, làm bộ tả oán nói: “Bệ hạ tới Giang Châu mà không nói gì với Bổn vương, hại ta mấy ngày không thấy bệ hạ. Nghe nói bệ hạ ở chỗ này trình diễn trò hay, đáng tiếc, Bổn vương bỏ lỡ dịp, bệ hạ thật đúng là không có suy nghĩ!”
Không nghĩ yêu nghiệt cũng biết nói chuyện nửa thật nửa giả như vậy, không lẽ lại so đo với hắn, nghĩ vậy, Tát Vân la chuyển đề tài: “Vương gia mang tới lễ vật gì? Sao lại xác nhận trẫm nhất định sẽ thích?”


“Bệ hạ thấy liền biết!” Tây Môn Thiên Thu cười nhạt giương giọng hô: “đi vào!”
Binh lính khiêng vào mấy cái rương bị niêm phong kín, theo lệnh của Tây Môn Thiên Thu, họ bắt đầu mở tầng tầng lớp lớp bao bố ra. Theo lớp vải được tháo, Tát Vân La mơ hồ cảm giác man mát truyền đến, rút cuộc khi mở hẳn ra, trong rương chính là một khối băng rất lớn lạnh lẽo, Tát Vân la tức thì mặt mày hớn hở, mặc dù có vẻ khoa trương nhưng khiến nàng rất thích. Thời này không có tủ lạnh, mùa hè có vật này thật là hiếm có khó được, Tát Vân La nở nụ cười vui vẻ nói: “Đa tạ Vương gia đưa tới một lễ vật khiến trẫm thập phần ngoài ý muốn!”
Tây Môn Thiên Thu ánh mắt sáng lên: “Lễ vật đó bệ hạ vừa lòng?”
“Vương gia cố tình, trẫm thật là rất thích.”Tát Vân La gật đầu, lập tức nghi hoặc hỏi: “Không biết này băng là từ chỗ nào chuyển tới?”
“Là trong hầm băng tại hành cung của ta, Bổn vương biết bệ hạ đến Đại Sở quân doanh, khí trời nóng bức, tất nhiên sẽ phải chịu không ít khổ sở, cho nên Bổn vương đặc biệt mang một ít đến an ủi bệ hạ.” Tây Môn Thiên Thu phe phẩy ngọc phiến cười nói.
Bên cạnh, mấy binh lính vận chuyển thầm đảo mắt, chỉ thiếu thốt ra thành lời, Vương gia, có dễ dàng như vậy sao, mang được đến đây chính là khiến mấy con ngựa chiến chết dọc đường rồi.
Tát Vân La cười cám ơn yêu nghiệt, suy nghĩ một chút liền nói: “Thỉnh Vương gia đợi chút. Tâm ý của vương gia trẫm không thể để lãng phí như vậy, mời Vương gia thử một món mới nhé.”
Nói xong, Tát Vân La phân phó Hồng ngọc sai người mang khối băng tới phòng bếp, đập ra một ít rồi cho đường, cho hoa quả vào nước đá bào thành một món giải nhiệt mùa hè, trời nóng nực uống nước quả mát lạnh, thật là ngon miệng.
Tây Môn Thiên Thu khoan khoái thưởng thức món mới rồi nói: “Bệ hạ luôn có ý tưởng kỳ diệu khiến Bổn vương bội phục. Bổn vương quyết định không đi, ở bên cạnh bệ hạ, thứ nhất bảo vệ bệ hạ, thứ hai ta cũng muốn xem bệ hạ như thế nào lấy Giang Châu. Bệ hạ nói có được không?”

Ngẩn người, Tát Vân La vừa muốn mở miệng, chợt nghe ngoài trướng truyền đến một thanh âm lạnh lùng: “Xem ra quý quốc thật thịnh thế thái bình, Dự Vương gia thân là nhiếp chính vương nhưng lại thanh thản như vậy, thật sự là khiến trẫm hâm mộ.” Sở Vân Phi tiêu sái đi vào lều lớn, một ánh mắt sắc bén như chim ưng nhanh chóng đảo qua tình hình.


Cả phòng đầy mùi vị dấm chua, Tây Môn Thiên Thu phe phẩy ngọc phiến một cách khinh khỉnh, doanh trại này giờ do Tam Tam định đoạt, Sở Vân Phi có thể ghen như thế nào? Nghĩ vậy, Tây Môn Thiên Thu nhìn Sở Vân Phi cười ha hả: “Bệ hạ đến đây trợ giúp Đại vương, Bổn vương lại là đồng minh từ ban đầu? Như thế nào? Đại vương là không hoan nghênh ??.”
“Là Dự Vương gia cố tình hỗ trợ? Chỉ là không biết ngài định hỗ trợ về mặt nào??Sở Vân Phi chậm rãi hỏi.
“Khí trời quá nóng bức, bệ hạ thân thể cao quý cho nên cần để ý chuyện ăn uống, Bổn vương chính là chuyên về chuyện ẩm thực mà đến.” Tây Môn Thiên Thu phe phẩy ngọc phiến, tay chỉ cốc nước quả trên bàn, làm một bộ dáng rất đương nhiên.
Vậy cũng là lý do? Hắn rõ ràng dùng thủ đoạn lấy lòng tiểu yêu nữ, da mặt dày như vậy hay sao. Hắn tới, tiểu yêu nữ còn ngầm đồng ý sự hiện hữu của hắn. Nhìn nàng đang chăm chú ngắm tuấn mỹ nam tử, Sở Vân Phi lỗ mũi phập phồng, nếu không tìm cách đuổi Tây môn kia đi, tiểu yêu nữ sớm muộn sẽ bị hắn câu tẩu. Giang Châu thành nam được bao quanh bởi một con sông rộng, hiện tại là giữa tiết hè, ra bờ sông dạo chơi chính là một chuyện khá thích thú, thuận tiện đuổi họ Tây Môn kia đi. Nghĩ đến, Sở Vân Phi nhìn Tây Môn Thiên Thu nói: “Hôm nay đại soái hạ lệnh đại doanh toàn thể nghỉ ngơi và hồi phục, Vương gia cũng thấy trời thật nóng, có hứng thú cùng trẫm đến sông Phong Thủy hay không?”
Tây Môn Thiên Thu còn chưa kịp trả lời, Tát Vân La bên kia đã vui vẻ cười rộ lên: “Đại vương, đề nghị này thật hay, rất hợp ý trẫm, chúng ta cùng đi!”
Sở Vân Phi ngẩn người, nam nhân đi bơi lội, tiểu yêu nữ đi làm cái gì, bất quá hiếm thấy nàng vui vẻ như vậy, cùng lắm lúc đó sai người canh gác bốn phia mà thôi. Tây Môn Thiên Thu thấy Tam Tam có hứng thú cũng bèn đồng ý, mấy người chia nhau chuẩn bị lên đường.
Tát Vân La cùng Hồng Ngọc chuẩn bị thuốc chống nắng tự chế. Dù sao dưới nắng nóng bạo phơi mấy ngày, chỉ sợ da thịt mềm mại sẽ không giữ được, vì thế nàng đặc biệt tự chế một ít kem chống nắng, còn cho Hồng Ngọc dùng cùng.
Mấy người đi bộ, chẳng mấy chốc đã tới bên bờ sông Phong Thủy. Thấy làn nước trong xanh mênh mông bát ngát, cỏ lau dày đặc mọc bên bờ, một màu xanh liên miên bất tận khiến con người ta cảm giác thấy nhẹ nhàng, sảng khoái, Tát Vân La không khỏi vui vẻ, vươn hay tay đón gió, thở phào một cái. Mà bên cạnh, Sở Vân Phi cùng Tây Môn Thiên Thu cùng ngơ ngẩn nhìn, giống như nụ cười ấy đã công phá một tòa thành trì trong lòng hai người.
“Dự Vương gia, chúng ta ở bên kia hạ thủy, sông này nhiều cá, không biết vương gia có am hiểu chuyện bắt cá hay không??
Tây Môn Thiên Thu buồn cười nhìn Sở Vân Phi, hắn vốn là người Giang Nam, từ nhỏ đã quen sông nước, mà Sở Vân Phi từ phương Bắc tới, coi như là vịt lên cạn, cư nhiên lại dám khiêu chiến?? Nghĩ tới, Tây Môn Thiên Thu cười “Ha hả ” đáp: “Được, chiều nay nhất định có bữa tối.” Nói xong, lại quay sang Tát Vân La cười cười: “Bệ hạ không quen sông nước, mời chờ ở chỗ này, chút nữa sẽ có cá nướng. “


Tát Vân La nhìn hai đại nam nhân tựa hồ lại đang tranh đấu cũng không nói lời nào, chỉ là cười gật đầu, sau đó phân phó Hồng Ngọc cảnh vệ, chọn chỗ cỏ lau cao, nàng cũng tranh thủ ngâm mình trong làn nước, âm thầm không để hai kẻ kia biết. Nước có nắng mặt trời chiếu nên có chút ấm áp, rất là thoải mái, Tát Vân La thản nhiên mượn chỗ râm mát trong đám cỏ lau mà phiêu trong nước.
Bên này Sở Vân Phi đánh được cá đang vô cùng cao hứng, còn Tây Môn Thiên Thu thì đang có chút buồn bực. Bản thân hắn tự nhận là thủy tính phi thường tốt, nhưng cá bạc ở đây có chút cổ quái, thường chủ động bơi tới phía có người, đến lúc đuổi theo thì lại lui đi mất, chờ người đuổi theo lui đi, cá lại bơi trở về, vì thế mà người với cá đuổi bắt mấy lần đều không được. Trong khi đó, Sở Vân Phi hiển nhiên là quen thuộc đặc tính của cá bạc, chỉ dùng công phu trong chốc lát mà bắt được hơn mười con, sau đó liền ném cho binh lính, tà nhãn khiêu khích nhìn Tây Môn Thiên Thu. Tây môn cũng không phải người thường, sau một hồi quan sát, hắn quyết định đứng yên một chỗ, đợi cá bạc bơi tới liền xuất thủ như điện, trong nháy mắt cũng bắt được không ít cá.
Hai người một phen tỷ thí, không ai phục ai, lúc lên đến bờ thấy thị vệ đã nhóm lửa nướng cá, lúc đó mới ngẩng đầu tìm Tát Vân La, chỉ là một hồi tìm kiếm đều không thấy. Giữa lúc vội vàng tìm người, chợt tháy Hồng Ngọc từ bụi cỏ lau chui ra, đưa tay chỉ về phía giữa sông có một chấm đen nho nhỏ đang bơi lội.
Sở Vân Phi cùng Tây môn Thiên Thu nhất thời sửng sốt. Chính giữa con sông lớn, bọn hắn cũng không dám bơi ra, không nghĩ nàng lại có năng lực tốt như vậy.
Kỳ thật Tát Vân La cũng không nghĩ tới bơi ra xa như vậy, chỉ là nhìn sang bên bờ thấy bóng Đại Ngụy Giang Châu hành cung, nơi nàng đã từng ở qua nên có chút tưởng nhớ. Lúc đang muốn trở về, đột nhiên nghĩ đến kế hoạch tấn công Giang Châu, vì vậy nàng liền đến gần quan sát tình hình cảnh vệ, sau đó mới lặng lẽ lặn xuống nước rời đi.
Trở về hướng bụi cỏ, có Hồng Ngọc trợ giúp thay quần áo sạch sẽ, chỉ còn lại mái tóc ướt sũng thả dài sau lưng, lúc đi ra, Tát Vân la có chút ngạc nhiên trước ánh mắt giống như nhìn thấy quái vật của Sở Vân Phi cùng Tây Môn Thiên Thu. Nàng trừ mái tóc còn ướt, cơ bản quần áo chỉnh tề, không có gì không hợp lễ nghi, có chút tò mò định mở miệng hỏi, lại thấy hai tên gia hỏa quay đầu bỏ đi. Khó hiểu, Tát Vân La nhìn theo bóng lưng bọn họ, đành hướng về đống lửa đi tới.


Cá bạc đang được nướng xèo xèo trên lửa, một mùi thơm tinh tế lan tỏa trong không khí. Sở Vân Phi cùng Tây Môn Thiên Thu ngồi xuống một bên, thấy Tát Vân la đi đến nhưng tuyệt nhiên không lên tiếng.
Rút cuộc, Tây Môn Thiên Thu nhìn Tát Vân La, tay đưa tới một con cá, đợi nàng cắn một miếng mới hỏi:
“Bệ hạ nếm thử mùi vị như thế nào!”
“Con cá này đích xác mùi vị không tệ, rất thơm rất ngọt, xem ra có thể bắt nhiều một chút, buổi tối cấp cho binh lính cải thiện thức ăn .”
“…” Tây Môn Thiên Thu có chút ngơ ngẩn. Thời đại này, nói về nữ tử giỏi thủy tính thực sự rất hiếm, trừ những người lớn lên ở vùng sông nước, huống chi Tát Vân La lại là một công chúa nơi thâm cung. Sở Vân Phi cùng Tây Môn Thiên Thu đều đoán ra sau lưng nàng nhất định là có bí mật.
Tát Vân La tự nhiên không có nghĩ nhiều như vậy, hòa cùng Hồng Ngọc và các thị vệ, vừa ăn vừa cười nói.
Ở bên, Sở Vân Phi khuôn mặt thâm trầm, nặng nề suy nghĩ. Lúc nàng ở giữa hồ, tâm trạng hắn là lo lắng, quan tâm, không nghĩ tới nàng ở trong lòng hắn có địa vị lớn như vậy, thật không có cách nào từ bỏ. Còn bản thân hắn ở trong lòng của nàng có địa vị như thế nào? Cừu nhân? Khách qua đường? Nam sủng? Cái gì cũng không phải? Lửa giận trong lòng dâng cao, vì thế Sở Vân Phi mãi cho đến lúc hồi đại doanh cũng không nói một lời.
Tây Môn Thiên Thu thì khe khẽ lắc đầu, Tam Tam khiến hắn nhớ nhung, yêu thích, vậy thì nàng là ai có quan trọng gì, chỉ cần là chính nàng thì sẽ không còn điều gì trọng yếu.
Trở lại đại doanh, Tát Vân La lập tức triệu tập một bộ phận Đại Đường tướng sĩ, lặng lẽ phân phó một ít công việc.
Buổi tối, vừa qua giờ hợi, tướng sỹ trực tại Đại Sở Giang Châu hành cung chợt phát hiện trên mặt sông Phong Thủy có chút kỳ quái. Dưới ánh trăng, nhìn giống như một con rồng đen lúc thoát ra khỏi mặt nước, lúc lại trở mình trong dòng nước xiết, cái đầu rất lớn, cái đuôi nổi cả lên trên mặt nước. Hắc long thậm chí còn kêu một tiếng như có vẻ rống giận, trong màn đêm an tĩnh, tiếng kêu truyền đi thật xa. Hiện tượng quái dị ở Đại Ngụy này thật giống với lúc Đại hạ mất nước, thiên hạ không khỏi suy nghĩ liệu có phải thời điểm diệt vong của Đại Ngụy hay không.
Triều đình tiểu hoàng đế đã bị thất thoát rất nhiều tài bảo, lại bị Tát Vân la phát động Hoa Dương bởi vì tai họa tại Đại ĐƯờng mà mất đi phần nhiều quốc khố. Mùa xuân, nước sông Phong Thủy lên cao thành lũ, cho nên năm nay tại Giang Châu mùa màng thất bát. Quân lương thậm chí đến giờ này còn không phát, quân sĩ vốn dĩ đã thở vắn than dài, cho nên thấy hiện tượng thần long hiện thân tại sông Phong Thủy lòng người càng thêm nản.
Mấy ngày tiếp theo, Đại Sở binh sỹ ở thành tường Giang Châu đào hầm ngầm, Đại Ngụy binh bởi vì Giang Châu thành tường nổi tiếng thiên hạ, cho nên chỉ cười nhạt bắn cung đuổi Đại Sở binh. Liên tục mấy ngày, Đại Sở binh cũng không có công thành, nhất định lười biếng chỉ giương tấm chắn chống đở tên, đào tại thành tường mấy lổ nhỏ, làm xong cũng không có động tĩnh khác, vài trăm người lại rút về, hành động kỳ lạ khiến người ta khó hiểu.


Tát Vân La đợi sắp xếp xong, liền phái Mộ Dung thanh diệp tự mình đi kiểm tra thành tường Giang Châu, đồng thời tuyên bố ban đêm – giờ sửu, đại quân tập hợp, chờ đợi mệnh lệnh. Thời khắc tấn công Giang Châu đã tới .

Vào đêm, quân doanh ánh đèn sáng rực, Tát Vân La triệu tập các tướng lĩnh phân công nhiệm vụ. Không có rất nhiều phân phó, Đại Đường quân tám trăm người thì bảy trăm người làm tiên phong công thành, yêu cầu xung phong liều chết, sau khi thành công thì không được lạm sát kẻ vô tội, một trăm người còn lại thì có an bài khác.
Tất cả nghe quân lệnh hành sự, chúng nhân tự nhiên không ai dám kháng cự, có điều Đại Sở quân có chút nghi ngờ, bởi Giang Châu dễ thủ khó công, bảy trăm lính xung phong kia sao có khả năng phá thành?
Tát Vân La nhìn Sở Vân Phi lo lắng, chỉ cười nhạt nói: “Đại vương chớ lo, trẫm không làm việc mà không nắm chắc. Lần này Giang Châu tất hạ, thỉnh Đại vương đi chuẩn bị xuất chiến.”
Sở Vân Phi ngẩn người, cũng không nói gì mà khởi hành đi chuẩn bị lâm trận.

“Bệ hạ hành sự luôn ngoài dự đoán, tối nay đánh một trận Giang Châu, thế cục trong thiên hạ tất sẽ thay đổi, không biết bệ hạ có kế hoạch gì tiếp theo???” Tây Môn Thiên Thu nhìn Tát Vân La nhẹ giọng hỏi.
Tát Vân La ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ mỉm cười nói: “Hôm nay trăng sáng, giống như 《 thủy điều ca đầu 》:
“Minh Nguyệt bao lâu có, nâng cốc vấn thanh thiên.
Không biết thiên thượng cung khuyết, nay tịch là năm nào? …
Chỉ mong nhân lâu dài, thiên lý cùng thiền quyên.
Như Vương gia nói, chiến tranh bất quá là một loại thủ đoạn, thiên hạ hợp lâu tất phân, phân lâu tất hợp, trẫm cũng không hiếu chiến, chỉ mong điều duy nhất là nước giàu binh mạnh, dân chúng yên vui, đều có thể giống như chúng ta lúc này hưởng thụ ánh trăng an bình. .”
Tây Môn Thiên Thu mặc niệm một hồi lâu rồi yếu ớt hỏi: ” Bệ hạ có phải hay không cũng có chí khí hùng tâm tranh giành Trung Nguyên, nhất thống thiên hạ?”
Tát Vân La nhìn hắn, nhất thời không biết nên như thế nào trả lời. Nếu thực sự làm vậy, một khi đối chọi, nhất định hắn trở thành địch thủ. Khó trách người ta nói có được đại sự sẽ trở thành người cô đơn, chuyện như vậy sao còn có bằng hữu? Nhất thời phiền muộn, Tát Vân la không khỏi cúi đầu thở dài: “Chuyện của tương lai, trẫm cũng không thể dự liệu, đêm đã khuya, Vương gia đi nghỉ ngơi đi.”
Tây Môn Thiên Thu nhìn nàng rồi nói: “Bổn vương nếu tới, cũng không ngại cùng tương trợ, tối nay ta đi theo bên cạnh bệ hạ, cùng bệ hạ cùng tiến thối, có thể được không?”. Nhất thời trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, Tam Tam, nếu tương lai không lường được, Bổn vương cũng không để ý tới , có thể có một ngày làm bạn cạnh nhau là hắn nguyện ý rồi.


Tát Vân La nhìn khuôn mặt tuấn tú dưới ánh trăng nhu hòa, nhất thời thấy mềm lòng. Nhân sinh một đời ai cũng muốn bình an, hạnh phúc. Bây giờ thân ở chỗ cao, có được cũng phải trải qua bao nỗ lực, những tư vị đắng cay ngọt bùi trong đó người khác tất nhiên vô phương chia sẻ. Nàng vốn hỏi bản thân đến tột cùng là vì cái gì, đáp án cũng bất quá vẫn là bình thản – hạnh phúc, có điều, nàng hiện tại đã đi ngày càng xa…Nghĩ tới, Tát Vân La đối với Tây môn Thiên Thu khe khẽ gật đầu, sau đó ngẩng đầu sải bước về phía một trăm Đại Đường tướng sĩ đang xếp hàng chờ tại ngoài lều lớn..
Những tướng sĩ này đều là người thông thạo sông nước, tối nay nhiệm vụ là đột nhập Giang Châu, tiếp ứng việc công thành, nếu chỗ Mộ Dung Thanh Diệp có vấn đề thì cũng tìm cơ hội từ bên trong gây tình hình hỗn loạn.

Công thành, một mặt đại quân lặng lẽ tiến tới, theo sau mấy người Mộ Dung thanh diệp và Đại Đường quân là Đại Sở mấy vạn thiết kỵ, chia làm bảy đội, tất cả đều không tiếng động, lẳng lặng hướng về Giang Châu. Mặt khác, Tát Vân La cùng một trăm quân lao vào dòng nước, bơi sang bờ bên kia.
Bóng đêm trầm tĩnh, đối với Đại Ngụy binh lính mà nói thì không có bất cứ điều gì bất đồng. Giang Châu mơ hồ có thể nghe được trên tường thành binh sĩ uống rượu nói chuyện phiếm, âm thanh xôn xao.
Mộ Dung thanh diệp chỉ huy người tại những hố nhỏ đã đào đặt kíp nổ rồi rút lui nhanh chóng. Vì Giang Châu thành tường nổi tiếng thiên hạ cho nên lần này thuốc nổ dùng với phân lượng cùng uy lực lớn, binh lính cũng phải tận lực cách xa, lấy an toàn làm trọng.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s