RSS

(NSNT) Chương 2

28 Th7

EDIT : VIỆT HÀ

Chương 2

“Ngươi đi Thanh Phong Học viện?” Chưởng quầy không tin tưởng hỏi. Cũng khó trách hắn, nhìn thế nào thì bộ dáng Liễu Tiếu cũng không giống người có thế xuất ra một vạn lạng bạc.

“Đúng vậy, chưởng quầy, ta muốn đi Thanh Phong học viện, nhưng mà ta không cần đóng học phí, được miễn phí ….” Liễu Tiếu nhanh nhảu giải thích.

“Không cần học phí, có loại …. chuyện tốt như vậy sao?” Chưởng quầy càng kỳ quái.

“Đúng vậy, ta không cần đóng học phí, được miễn phí, nhưng mà ta và vị đại thúc kia có một khế ước, tương lai ta phải ở lại Học viện làm sư phụ mười lăm năm.” Liễu Tiếu thật hảo tâm giải thích cho chưởng quầy.

“Sao lại như vậy, sao lại như vậy, Liễu Tiếu, ngươi hảo hảo nói lại ta nghe một chút.” Chưởng quầy hơi xuống tinh thần, hắn thích nhất là thu thập tin tức khắp nơi, chuyện này … bên trong có 1 chút vi diệu, nhưng tuyệt đối không thể buông tha.

“Là như thế này, ngày đó trong nhà trống rỗng, không có gì ăn, ta đánh phải dẫn đệ đệ cùng muội muội lên núi hái quả dại làm đồ ăn, đến giữa sườn núi, đột nhiên có một đại thúc chạy lại, cầm lấy tay ta hô lớn cái gì ‘Võ học kỳ tài’, theo sát bên ta, muốn ta đi Thanh Phong học viện cùng hắn, ta liền nói với hắn, ta biết chữ, mặc dù không nhiều lắm, nhưng cũng đủ dùng, không cần phải đến cái Học viên kia. Đại thúc kia liền nói, Học viện kia của bọn họ là dạy võ công không liên quan gì đến chữ nghĩa, ta liền nói, ta không muốn học võ công, cũng không có tiền để nộp học phí, với lại sau khi cha ta bị bệnh, mọi người trong nhà còn chờ ta đi kiếm tiền về nuôi dưỡng, ta không đành lòng rời khỏi nhà. Đại thúc kia nghe ta nói xong, ngây người nửa ngày, cuối cùng bộ dáng hảo tâm đau đớn nói với ta, chuyện học phí không cần đóng, mặt khác hắn còn có thể hàng năm cấp cho nhà ta năm mươi lượng bạc, nhưng ta phải đồng ý tương lai ở lại Học viện mười lăm năm làm sư phụ.” Liễu Tiếu dừng lại uống miếng nước.

“Vậy ngươi nói như thế nào?” Chưởng quầy nghe được có vẻ hứng thú.

“Ta đương nhiên lập tức đáp ứng, chưởng quầy, ngài không biết, nhà của chúng ta đều phải dựa vào ta cùng cha ta bán đồ ăn trên đường, mẹ ta may vá phụ giúp thêm một chút, một năm kiếm không được mấy tiền. Học viện này mua ta một năm năm mươi lượng bạc, còn bao ta ăn ở, thật sự là quá tốt. Hơn nữa đại thúc nói tương lai ta lên làm sư phụ, một năm trả ta hai trăm  lượng tiền công.” Vừa nói đến tiền, Liễu Tiếu ánh mắt rực sáng.

“Ôi, nguyên lai là như vậy hả.” Chưởng quầy ra vẻ đã hiểu lại nói tiếp : “Liễu Tiếu, người ta đã cho ngươi năm mươi lượng, ngươi như thế nào còn có thể không đi?”

“Chuyện … này.” Liễu Tiếu không có ý tứ cười cười.

“Ta lần đầu tiên xa nhà, vốn nghĩ rằng năm lượng bạc là đủ rồi, ai biết được lại xa như vậy, dọc theo đường đi ta đã tận lực tiết kiệm tiền, nhưng mà đi đến đây cũng đã dùng hết rồi.”

Đang nói, Liễu Tiếu chợt thấy một đám người hướng quán trà đi tới, liền nhanh chân tiến lên tiếp đón. “Khách quan, xin mời ngài ngồi.”

Liễu Tiếu ân cần nghênh tiếp ngoài cửa, bày ra khuôn mặt tươi cười, mời khách nhân tiến vào, lại nghe thấy một tiếng : “Đứng lại, tránh ra, cách xa ta một chút.”

Liễu Tiếu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời trợn tròn mắt, người trước mặt thật đẹp, khuôn mặt trắng như tuyết, không chút tỳ vết, giống như dương chi mỹ ngọc hảo hạng, mày liễu diệp mi, mắt hạnh long lanh, ươn ướt, lưu động, cái mũi khéo léo, phía dưới hé ra đôi môi anh đào nho nhỏ động lòng người, ngũ quan tinh sảo, phối hợp với thiên y vô phùng, da thịt hoàn mỹ, xinh đẹp giống tiên nữ hạ phàm.

Liễu Tiếu ngây ngốc đứng một chỗ, nhìn chằm chằm người trước mặt.

“Nhìn cái gì mà nhìn, cẩn thận ta móc hai tròng mắt của ngươi ra.”

Mỹ nhân tức giận đứng dậy, ngón tay tuyết trắng chỉ vào Liễu Tiếu mắng to.

Liễu Tiếu phục hồi lại tinh thần, nhanh nhảu tiếp đón : “ Vâng, vâng, tiểu thư mời ngồi, ta mang trà đến cho ngài.”

Liễu Tiếu vừa dứt lời, đột nhiên trước mắt bóng người chợt lóe, còn chưa hiểu được chuyện gì, trên mặt đã dính một bạt tai vang vọng. Đừng xem thường mỹ nhân xinh đẹp kia, khí lực thật không nhỏ, đánh Liễu Tiếu ngã lăn xuống đất.

“Cẩu nhãn đui mù (đại loại là có mắt như mù ý mà), cư nhiên dám đem bổn thiếu gia nhận thức thành nữ nhân?” Mỹ nhân tức giận đến cả mặt đều đỏ bừng.

“Ngươi, ngươi là nam nhân?” Liễu Tiếu  ngây ngốc hỏi lại. Không riêng Liễu Tiếu, chưởng quầy ở một bên đang chạy đến muốn đỡ Liễu Tiếu dậy, cũng ngây ngốc tại chỗ.

Mỹ nhân đương nhiên lại là nam nhân?

“Hỗn đản, bổn thiếu gia khắp thân cao thấp có chỗ nào không giống nam nhân?” Mỹ nhân tức giận đến thanh âm cũng phát run.

“Nơi nào cũng không giống.”

Liễu Tiếu rất thành thật trả lời, lập tức khiến cho mọi người xung quanh nín thở, kinh sợ, tất cả cùng đồng thanh :

“ Nhị thiếu gia, không cần ….” , liền ngay sau đó, một lưỡi chủy thủ hung hăng đâm đến, ngừng lại ngay trước mặt Liễu Tiếu.

“Nhị thiếu gia, xuất môn bên ngoài, hay là ít gây chuyện thì tốt hơn.” Một người nam tử trung niên mặc áo xanh, một tay kẹp ở chủy thủ, một tay đem Liễu Tiếu đang ngây người đỡ dậy.

“Nhưng mà, Vương tổng quản, hắn nói ta là nữ nhân, còn nói ta không giống nam nhân.” Nhị thiếu gia bị kẹp lấy chủy thủ, rất bất mãn.

“Loại người thô thiển, không có kiến thức này, thiếu gia đừng chấp nhặt. Xin uống một ngụm trà để bớt giận.” Vương tổng quản vừa nói, vừa lén lút giựt giựt … Liễu Tiếu.

“Ai muốn đứng ở nơi này uống trà, đi thôi.”

Mỹ nhân tức giận quay người bước đi. Nhìn Nhị thiếu gia đi rồi, Vương tổng quản thở dài, nhìn lại khuôn mặt sưng vù của Liễu Tiếu, lấy từ trong ngực ra một thỏi bạc nhét vào tay hắn

“ Tiểu nhị ca, xin lỗi, thiếu gia nhà ta ghét nhất bị người khác nhìn nhầm thành nữ nhân, một chút bạc này ngươi hãy giữ lấy đi.”

Nói xong liền rời khỏi …. , rất nhanh một đám người đã bước đi xa. Liễu Tiếu nhìn thấy bọn  họ đã đi xa, lại cúi đầu nhìn thỏi bạc trong tay.

Oa ! Thật tốt quá, một thỏi bạc !

Sờ sờ khuôn mặt đang sưng vù của chính mình, tính toán một chút, Liễu Tiếu cười đến ánh mắt đều mị thành một đường.

“Không sao chứ?” Chưởng quầy chạy nhanh lại hỏi.

“Không sao, chỉ có một chút đau nhức, nhưng mà … lão tổng quản kia đã cho ta một thỏi bạc lớn như vậy.” Liễu Tiếu vui vẻ lấy nửa bên mặt không bị sưng của mình dụi dụi vào thỏi bạc trong tay.

“Ta xem ngươi đúng là loại tham tiền, chỉ cần có tiền là được, ở đây chờ ta một chút, ta đi kiếm ít thuốc bôi cho ngươi.” Chưởng quầy nhìn vẻ mặt vui vẻ.

Liễu Tiếu không nề hà, lắc đầu, lại nhìn đám người phía xa xa kia, bắt đầu cảm thán :

“Ôi, một người lớn lên xinh đẹp như vậy, lại là nam nhận, thật sự là…… ôi! nam nhân lớn lên xinh đẹp như vậy làm cái gì.”

Vỗ vỗ bả vai Liễu Tiếu, chưởng quầy đồng tình : “Cũng là ngươi  như vậy còn tốt hơn, nam nhân phải có hình dáng nam nhân mới được.”

“HẢ??” Liễu Tiếu vừa hoàn hồn, lại ngây dại.

“Cái .. này, chưởng quầy, ta, ta, ta ……….”

“Cái gì?” Chưởng quầy quay đầu hỏi.

“Cái .. kia, cái … kia, ta, ta…… ta là nữ ..”

“CÁI GÌ ???” Chưởng quầy mắt trợn tròn.

“Ngươi , ngươi , ngươi là nữ .. ?”

“Vâng.”

Liễu Tiếu gật đầu khẳng định đáp án. Chưởng quầy vòng quanh Liễu Tiếu ba vòng, vừa đi vừa đánh giá tỉ mỉ từ đầu đến chân Liễu tiếu ba lần. Đứa nhỏ này năm nay mới mười bốn tuổi, mặc dù có chút gầy yếu, nhưng lớn lên cũng sẽ cao ráo, khuôn mặt gày gò, hơi đen dù nửa bên mặt sưng vù nhưng nhìn ra được ngũ quan thanh tú, lông mi thanh tú, mắt không quá to nhưng lại đều đặn, không bé, mũi cao, môi mỏng, hình dạng rõ ràng, khuôn mặt cũng thanh tú, thậm chí có thể nói rằng rất anh tuấn —– nhưng mà quan trọng là, nhìn thế nào cũng không nhìn ra, khuôn mặt này, cùng chủ nhân của nó — là một nữ hài tử. Chưởng quầy đồng tình nhìn Liễu Tiếu, không còn lời nào để nói, đành phải bưng trà đi đến quầy , thở dài.

Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s